Bi hài những câu chuyện nghề ship

Nghề ship cũng lắm gieo neo, shipper nhiều khi vướng phải những tình cảnh oái oăm, dở khóc, dở cười không “đỡ” nổi. Dân trong nghề ship vẫn thường gọi vui nhau là “xe ôm cao cấp”, “cò ăn đêm”…

Điều mà các shipper sợ nhất là gặp phải “khách bom”. Với mỗi đơn hàng, họ phải thực hành nhiều công đoạn như chuyển di đến shop nhận hàng, ứng tiền cho sản phẩm, gọi điện bàn bạc với khách hàng, xác nhận thời gian, địa điểm, rồi chở hàng đến đó. Gặp được khách hàng và giao hàng trơn tru thì không sao, nhưng nếu gặp phải vị “thượng đế” nào trầy truột, thậm chí “trốn” không nhận hàng thì đúng là cực hình.

Xem thêm: Các dịch vụ và các sản phẩm Order taobao của Nhanshiphang.vn tại đây.

“Những lúc đó phải nói là khôn cùng ức chế, bực bõ. Cứ hình dung, trời nắng chang chang 38, 40 độ, đi cả đoạn đường xa đến giao hàng, nhưng khi gọi điện cho khách thì năm lần bảy lượt không nhấc máy thì sẽ hiểu được nghề ship này có những lúc ê chề, đến mức nào. Có lần, mình nhận đơn hàng chuyển đồ ăn đến một địa chỉ ở Láng Hạ, trời  bỗng mưa, có mỗi cái áo mưa thì dùng để che hàng, còn người ướt như chuột lột. Ấy thế mà khi đến nơi, hì hục gọi bằng chết khách cũng không nghe máy. Gọi trở về cho cửa hàng thì họ bảo chịu thương chịu khó đợi tí. Mình đợi đúng 20 phút sau gọi lại thì thuê bao. Đúng là ê chê, tiền xăng không tiếc, chỉ tiếc cái công vượt mưa, vượt gió đến đưa hàng mà bị bỏ bom”, shipper Xuân Quang kể lại.

 Bi hài những câu chuyện nghề ship

Những chiếc xe kềnh càng của shipper

Cũng không hiếm trường hợp các shipper phải mất đôi, ba lần chuyển hàng mới thành công vì gặp phải khách hàng dềnh dàng, khó tính. Hoặc thỉnh thoảng, khách hàng và shop xảy ra mâu thuẫn về việc chất lượng hàng thì người phải hứng chịu thiệt thòi nhiều nhất cũng chính là shipper.

Bạn Nguyễn Văn Dũng (Thanh Hóa) san sớt: “Có lần, mình nhận chuyển hàng cho một khách ở Long Biên, khi xem hàng xong họ nói hàng không đúng như ảnh trên mạng shop rao bán nên không nhận. Thế là mình lại phải đem hàng quay lại cho shop, tiền ship vẫn vậy, chẳng được thêm đồng nào xăng xe, chạy mấy vòng mệt khiếp. Khốn hơn nữa là gặp phải vị khách nào dềnh dang, cứ bắt đợi chờ mãi, rồi cuối cùng lại bảo chở qua chỗ này, chỗ kia dùm chị tí. Cơm trưa chẳng kịp ăn, giao hàng cho khách xong thì vô lăng lảo đảo, nản kinh khủng”.

Một shipper khác cũng kể lại câu chuyện dở khóc, dở cười của mình: "Trưa đó, mình nhận được đơn hàng ship một suất cơm đến một văn phòng ở Láng Hạ. Gọi điện mấy lần họ không nghe, đến lúc nghe thì lại yêu cầu mình đem cơm lên tận nơi (tầng 13). Mình trần tình: "Em ship hàng được có 15 nghìn, giờ gửi xe mất 5 nghìn thì công chẳng bõ tiền xăng xe, chị xuống lấy hàng hộ em tí". Thế mà họ vẫn không chịu xuống, bắt mình đưa lên cho bằng được, nếu không sẽ không lấy. Chờ hơn 10 phút, khách không xuống lấy, mà quay lại trả cho quán cơm văn phòng thì không tiện đường. Đúng lúc đang đói, mình ngồi bên đường ăn luôn cả suất cơm. Một lúc sau, chị chủ hàng cơm gọi mình sao không mang lên cho khách, mình bảo: "Khách không chịu xuống lấy nên em ăn hết cơm rồi". Gặp mấy người khách như này, thỉnh thoảng không nhiệt liệt nổi". 

Trên một vài group riêng của giới ship hàng, không ít shipper phải thở than về thái độ của shop hay của khách. thỉnh thoảng chỉ vì 15 – 20 nghìn/đơn hàng mà họ phải chịu thái độ dè bỉu, kinh thường.

“Có hôm, mình chạy từ Mỹ Đình xuống Vĩnh Hưng, gặp quả khách gọi không thèm nghe máy, phải nhắn. Họ nhắn lại bảo, đang giờ nghỉ trưa nên bận nghỉ, thôi muốn bay lên Hỏa luôn. Kỳ kèo mãi, rốt cuộc bà ấy cũng nhờ được một em đồng nghiệp xuống nhận hàng hộ, em ấy bắt mình ký nhận hai tờ 200 nghìn và một tờ 100 nghìn xong không thèm đưa tận tay và vứt toẹt một phát xuống đất. Chả hiểu kiến thức của họ cao siêu thế nào chứ riêng về văn hóa xử sự thì lùn tẹt. Nói thật chứ, đồng tiền bé nhưng giá trị lao động nó to, ai chẳng cần được tôn trọng”, một shipper san sớt.

Đội nắng, đội mưa ship hàng, bền chí chờ rồi lại ê chề quay về vì gặp phải khách bom… là những cảnh huống oái oăm mà các shipper liền gặp phải. Nhiều shipper còn nói vui với nhau, làm nghề này họ luyện được cho mình “thần kinh thép”, vì luôn phải ở trong phong thái sẵn sàng bị bỏ bom, mải mê di chuyển, đợi chờ rồi lại tay không ra về.

Nhưng chính những shipper với chiếc xe kềnh càng, bộ mặt nhễ nhại mồ hôi, áo quần ướt đẫm… đã trở thành một phần quan yếu gắn kết giữa thế giới online và cuộc sống thực đầy sôi động này.

Có thể bạn quan tâm